Kanji:

その日々は夢のように
臆病な微笑みと
やさしい爪を
残して行った
退屈な花びらのように
くるしみを忘れて
貴方の背中でそっと
泣いて笑った

帰らぬ日々を思うような
奇妙な愛しさに満ちた
箱庭の中で
息をひそめ

季節は行くことを忘れ
静かな水底のような
時間にいた

冷たい花びら夜に散り咲く
まるで白い雪のようだね 切なく
貴方の上に降ったかなしみを全て
払いのけてあげたいだけ

貴方のこと傷つけるもの全て
私はきっと許すことは出来ない
優しい日々涙が出るほど
帰りたい貴方と二人で
見上げた花びらが散った

月が雲に隠れて
貴方は道を失くして
泣き出しそうな
目をしてた

ぎざぎざなこころだって
ふたつ合わせてみれば
優しいものがきっと
生まれてくるわ

私を傷つけるものを
貴方は許さないでくれた
それだけでいいの

戯れに伸ばされた
貴方の手にしがみ付いた
諦めていた世界に
やがて温かな灯がともる

冷たい花びら 夜を切り裂く
私が摘んだ光をみんな束ねて
貴方の上に全部よろこびのように
撒き散らしてあげたいだけ

わるいことをしたらきっと貴方が
怒ってくれると約束したよね
だからきっともう一度
私を見つけてくれるよね
寂しいところにもういなくていいね
一人で見上げた花びらが散った

Romaji:

Sono hibi wa yume no youni
Okubyou na hohoemi to
Yasashii tsume wo
Nokoshite itta

Taikutsu na hanabira no youni
Kurushimi wo wasurete
Anata no senaka de sotto
Naite waratta

Kaeranu hibi wo omou youna
Kimyou na itoshisa ni michita
Hako niwa no naka de
Iki wo hisome

Kisetsu wa yuku koto wo wasure
Shizuka na minasoko no youna
Jikan ni ita

Tsumetai hanabira yoru ni chirisaku
Marude shiroi yuki no you da ne setsunaku
Anata no ue ni futta kanashimi wo subete
Harai nokete agetai dake

Anata no koto kizutsukeru mono subete
Watashi wa kitto yurusu koto wa dekinai
Yasashii hibi namida ga deru hodo
Kaeritai anata to futari de
Miageta hanabira ga chitta

Tsuki ga kumo ni kakurete
Anata wa michi wo nakushite
Nakidashisou na
Me wo shiteta

Gizagiza na kokoro datte
Futatsu awasete mireba
Yasashii mono ga kitto
Umarete kuru wa

Watashi wo kizutsukeru mono wo
Anata wa yurusanaide kureta
Sore dake de ii no

Tawamure ni nobasareta
Anata no te ni shigami tsuita
Akirameteita sekai ni
Yagate atataka na hi ga tomoru

Tsumetai hanabira yoru wo kirisaku
Watashi ga tsunda hikari wo minna tabanete
Anata no ue ni zenbu yorokobi no youni
Maki chirashite agetai dake

Warui koto wo shitara kitto anata ga
Okotte kureru to yakusoku shita yo ne
Dakara kitto mou ichido
Watashi wo mitsukete kureru yo ne
Sabishii tokoro ni mou inakute ii ne
Hitori de miageta hanabira ga chitta

Lời Dịch:

Ngày tháng ấy trôi qua tựa như ảo mộng
Giờ chỉ còn trên môi em một nụ cười gượng gạo,
Và những móng tay yếu ớt cố bám víu lấy
Hình bóng đã xa mờ của anh

Em mong được như cánh hoa đơn sắc kia
Để có thể quên đi đau thương một cách dễ dàng
Để có thể âm thầm khóc và cười
Sau lưng anh

Bỗng ùa về trong em hồi ức của những tháng ngày cứ ngỡ như đã tan biến ấy
Khung cảnh vườn địa đàng thu nhỏ hiện hữu trước mắt
Với một vẻ đẹp cuốn hút đến lạ thường
Khiến em phải nín thở để chiêm ngưỡng nó

Cớ sao mùa màng kia không mau trôi đi
Đừng có mãi chìm trong khoảng thời không tĩnh lặng
Như nơi sâu thẳm đại dương nữa

Những cánh hoa băng giá lan tỏa trong màn đêm
Hòa quyện với nỗi đau, chuyển hóa thành những bông tuyết trắng
Những phiền muộn sâu thẳm mà anh phải gánh chịu
Em chỉ mong có thể xua tan đi tất cả

Chắn chắn em sẽ không bao giờ tha thứ
Cho bất kì kẻ nào dám làm tổn thương đến anh
Ước vọng được quay trở về những tháng ngày khi xưa
Đánh thức những giọt nước mắt yếu đuối trong em
Những cánh hoa đôi ta từng nhìn ngắm dần lụi tàn trong vô vọng

Ánh trăng kia, cớ sao cứ mãi lẩn trốn đằng sau những tầng mây
Để mặc anh lạc lối nơi đường đời bất tận
Sâu thẳm trong đôi mắt anh nặng trĩu những giọt nước mắt
Chỉ chờ đợi dâng trào

Trái tim hai ta, dẫu đã chịu biết bao đau thương
Nhưng nếu có thể được gắn kết lại với nhau
Thì chắc chắn những điều tốt đẹp
Sẽ được sản sinh

Anh chưa bao giờ bỏ qua
Cho bất kì kẻ nào dám làm tổn thương đến em
Chỉ vậy thôi là đã đủ cho em rồi

Em đã bám thật chặt vào đôi bàn tay
Mà anh vươn ra với mục đích chỉ để trêu đùa
Trong cái thế giới mà em dường như đã gục ngã
Cuối cùng cũng ánh lên một luồng sáng của sự hi vọng

Những cánh hoa băng giá cắt ngang qua màn đêm
Em nhặt từng mảnh ánh sáng rơi rớt, đem kết lại thành một bó
Rồi phân tán thứ ánh sáng đó khắp cơ thể anh, để chúng bao bọc lấy anh
Cũng như hạnh phúc em dành cho anh

Anh đã từng hứa với em rồi mà, phải không?
Rằng nếu em làm điều xấu thì chắc chắn anh sẽ nổi giận
Vì lời hứa đó nên em tin rằng
Nhất định anh sẽ tìm về em một lần nữa
Khi ấy, em sẽ không phải một mình ở nơi cô quạnh này
Và nhìn ngắm những cánh hoa lụi tàn trong sự cô đơn nữa