Này anh, nếu giờ em nói với anh
Những lời như, “Em muốn gặp anh”
Chuyển hóa hết những tâm tư trong mình thành câu chữ
Em tự hỏi liệu anh sẽ phản ứng như thế nào nhỉ?

Trước anh, em cảm thấy thật ngượng ngùng
Và không thể nào thành thật với bản thân mình
Những điều em muốn nói, lại trở nên rối bời
Cho đến cuối cùng, em vẫn không thể thổ lộ cảm xúc thật của mình

Bằng tất cả tình yêu của mình, em ngân lên khúc hát này
Với toàn bộ giọng ca trong em
Em chỉ duy nhất có thể làm điều đó mà thôi…
Nơi căn phòng ngủ bừa bộn,
Em lại kiếm tìm những ngôn từ dành cho anh

“Phải ở một mình chắc cũng không sao đâu”
Khi em tự an ủi bản thân như vậy,
Anh đã nói “Bất kể lúc nào, anh cũng sẽ ở đây”
Rồi mỉm cười với em, anh có nhớ không?

“Chắc em không làm được rồi”, em thì thầm
Đã làm anh lo lắng rồi, cho em xin lỗi nhé
Cơ mà em vẫn chưa thể nghiêm túc nói ra với anh
Điều quan trọng ấy, em muốn trực tiếp truyền đạt đến anh

Bằng tất cả tình yêu của mình, em ngân lên khúc hát này
Hãy luôn tươi cười anh nhé, cả ngày hôm nay cũng vậy
Em chỉ duy nhất có thể làm điều đó mà thôi…
Vẫn nơi căn phòng ngủ bừa bộn,
Em đắm chìm trong giấc mơ của mình

Em vẫn luôn đuổi theo ánh sáng xa lạ kia
Và kiên quyết sẽ không nhìn lại phía sau
Vì em nhận ra mình không đơn độc
Em muốn nói với anh, phải nói với anh, ngay bây giờ

Bằng tất cả tình yêu của mình, em ngân lên khúc hát này
Với toàn bộ giọng ca trong em
Em chỉ duy nhất có thể làm điều đó mà thôi…
Nơi căn phòng ngủ bừa bộn,
Đêm nay, như bao đêm khác, em lại nghĩ về anh