Ánh sao băng xé toạc bầu trời đêm nơi thành thị
Hiển hiện rõ trước mắt, dù đôi ta ở hai phía chân trời
Lớp băng bên lề đường khu cao ốc dưới phố có vẻ như đang dần tan chảy
Nhờ ánh hào quang chín mọng của ngôi sao băng ấy

Em thuần khiết… đi cùng bạn bè… hôm ấy trời lạnh… hơi thở trắng mờ…
Trang diện sơn móng tay, thứ mà em không thường dùng
Khi anh cầm tay em và nói: “Tay em nhỏ xinh nhỉ”
Anh đã trở thành một con người hoàn toàn khác trong mắt em

Tình yêu khiến
Trái tim em bỏng lạnh với nhiệt lượng hàn băng
Trước khi kịp nhận ra thì đã quá muộn rồi
Hãy ngưng đọng thời gian lại một lần và mãi mãi
Rồi ôm lấy em thật chặt đi

Có vẻ như anh là lý do khiến em bị bỏng lạnh với nhiệt độ hàn băng
Kỳ lạ thay, cũng vì anh mà em biết cách ăn mặc hơn…
Em muốn cùng anh đến một nơi thật xa mà em không biết đến
Anh hãy đưa em đi đi

Em có cảm giác như đang mắc kẹt dưới đáy một chiếc lọ pha lê
Đối diện với khoảng cách tình yêu vô hình
Dò lối đi giữa làn sương mờ ngưng tụ nơi thị trấn với những ngón tay này
Nhưng mọi thứ vẫn duy trì trạng thái mơ hồ

Có tuyết… tuyệt quá… muốn đi… buồn vì anh không hỏi em đi cùng
Nghe nói tuần sau anh sẽ đi trượt tuyết
Lũ con trai bọn anh thật là hời hợt
Ghét anh chút đỉnh rồi đó

Tình yêu khiến
Trái tim em bỏng lạnh với nhiệt lượng hàn băng
Nên ngăn ánh nhìn rạo rực này lại ở bao nhiêu Jun thì anh mới chịu hiểu đây?
Thành thật mà nói, em muốn được anh yêu nhiều hơn nữa
Dành hết tình cảm cho riêng mình em thôi

Có vẻ như anh là lý do khiến em bị bỏng lạnh với nhiệt độ hàn băng
Em thật muốn véo má anh cho hả giận quá…
Đồ ích kỷ, anh chỉ biết nghĩ cho bản thân thôi
Anh hãy đưa em đi cùng đi

“Trái tim em đang cháy âm ỉ…”

Tình yêu khiến
Trái tim em bỏng lạnh với nhiệt lượng hàn băng
Trước khi kịp nhận ra thì đã quá muộn rồi
Hãy ngưng đọng thời gian lại một lần và mãi mãi
Rồi ôm lấy em thật chặt đi

Có vẻ như anh là lý do khiến em bị bỏng lạnh với nhiệt độ hàn băng
Kỳ lạ thay, em cũng biết cách ăn mặc hơn vì anh…
Em muốn cùng anh đến một nơi thật xa mà em không biết đến
Anh hãy đưa em đi đi