TẠI SAO LẠI YÊU TỚI NHƯ VẬY

Dòng thời gian chắc hẳn đã cuốn em theo
Để rồi những hoài niệm thân thương kia, khoác lên mình một gam màu nâu cũ
Tuy trong thâm tâm, em không còn tự gợi lại những hồi ức ấy nữa
Song, quãng thời gian ấy đã in sâu vào cuốn album cuộc đời em, không thể xóa nhòa

Bất kể đang ở đâu, vào thời điểm nào
Hình bóng anh cũng ở trong tâm trí em
Chợt nhận ra chuyện tình ta đã qua rồi

Nếu được òa vào lòng anh khóc, liệu rằng mọi thứ có thể thay đổi hay chăng?
Con đường này, không thể quay đầu lại, thì sao có chuyện điều đó thành hiện thực
Em thực rất muốn gặp anh…

Thế cớ sao em vẫn yêu anh đến vậy
Ấp ôm tình yêu này đến mức muốn vỡ òa trong nước mắt
Hai ta đã mong muốn quá nhiều thứ
Sau tất cả, cả hai đều chịu tổn thương, anh nhỉ
Để rồi cái kết chỉ là một lời từ biệt

Dòng thời gian nhẹ nhàng cuốn em theo
Những ngón tay âu yếm từ anh giờ chỉ còn là những kỷ niệm dịu dàng
Lẽ ra em đã phải quên đi
Nhưng em không thể nào quên được giọng nói thân thuộc nơi anh

Ngày tháng ta còn yêu nhau đã xa rồi
Giờ mỗi ngày đối với em đều là một ngày mới
Lòng tự nhủ chuyện tình ta đã qua rồi

Chắc là giờ đây em đã được tự do rồi
Ngay cả khi em có mất phương hướng,
Thì em sẽ tự mở tấm bản đồ của mình ra, tìm đường và để mình không lạc lối

Thế cớ sao em vẫn yêu anh đến vậy
Yêu anh nhiều đến mức muốn vỡ òa trong nước mắt
Em bị níu kéo lại bởi những nụ hôn ngọt ngào trong quá khứ
Vào cái ngày ấy, khi em vẫn chưa đủ trưởng thành
Điều duy nhất em có thể nói ra là lời từ biệt

Màu sắc trong những từ ngữ anh đã dành tặng cho em
Vẫn chẳng phai tàn, khiến em giữ cho bản thân mình sự mạnh mẽ
Em tự vẽ ra trong thâm tâm viễn cảnh vào mùa mà hai ta đã từng gặp nhau,
Ta lại có thể gặp nhau một lần nữa….

Đoạn này hỏi lại Trang cho chắc
(Rồi sẽ có người em yêu hơn cả anh lúc này
Thế giới này vẫn không ngừng xoay chuyển mà
Không lâu nữa, hạnh phúc sẽ lại đến bên em
Và tình yêu này dành cho anh cũng sẽ dần rời xa em thôi)

Thế cớ sao em vẫn yêu anh đến vậy
Ấp ôm tình yêu này đến mức muốn vỡ òa trong nước mắt
Hai ta đã mong muốn quá nhiều thứ
Sau tất cả, cả hai đều chịu tổn thương, anh nhỉ
Để rồi cái kết chỉ là một lời từ biệt

Anh hãy cứ đi đi
Giờ là lúc
Hai ta nên đi trên con đường riêng rồi
Khẽ lưu giữ lại nơi lồng ngực này, là những ngày tháng ngọt ngào trong em